Mắt Biếc

articlewriting1
Một màu phượng vĩ mới nở hôm qua mà đã cháy đỏ tim anh rồi
Đã lâu ta ko về trường vắng
Em còn tinh khôi nhành phượng thắm
Mắt biếc quay nhìn về khoảng trời chả biết trong lòng anh đượm nắng!!
Khi phút đầu đang ngỡ rồi giật mình tan vỡ, em kể câu chuyện người vừa qua
Đã lâu chưa gặp không biết bây giờ tim em đã nở mấy mùa hoa??
Nhớ mắt em buồn và còn nhiều sâu thẳm 2 đứa chợt lặng mình ngồi im
Chắc lòng em nghĩ về phố thị anh nhớ chuyện mình giữa đồi sim
Nhành hoa cỏ may như chiếc tuổi hồng gió cuốn xa xa về cuối trời
Tay nguyên chợt gọi trên con đường về nhưng tim em chả ở núi đồi
Làm sao đây hả mắt biếc ơi chỉ là tiếng lòng muốn viết thôi
Thời gian chả níu tay ai lại qua những ngày buồn bã mải miết rơi
Quán xưa hay nhắc ôi những chiều ngây ngất chắc giờ em chả còn nguyện giữ
Ta chả bận lòng, chả vấn vương khi 2 mình nhắc về chuyện cũ
Chợt thấy hạt sương trên đôi mi anh rồi biết bao giờ đọng thành trắng xoá
Như có nỗi buồn nào đó chơi vơi lặng lẽ rơi trên từng nhánh lá
Anh mang hoài niệm màu lan tímđể những đêm trăng còn mơ lại
Mắt biếc em nhìn sao quá xa xôi a tiếc những ngày còn thơ dại
Từng nghĩ hồi đó chỉ vô tình đưa em vào trang nhật hồng đời mình sắp viết thôi
Nhưng tiếc là buồn nào mà dễ phai đâu phai ko mắt biếc ơi??
Đời mình còn là mấy thoáng để cho tuổi hồng này qua đi
Nếu mai em về xin hãy ngồi lại để mình cùng nghe điệu chapi
Đâu đó vang lên giữa mây trời
Góc phố buồn chân luý tuý” về thôi ai ơi đã say rồi “
Hãy thiêu hồn a cháy bỏngbằng chính ngọn lửa của riêng em
Phố núi nhắc tên em rồi
Đêm cứ dài mải miết trôi
Anh thấy buồn lắm mắt biếc ơi!!! (Anh thấy buồn lắm Mắt Biếc ơi)

Mắt biếc em chả nhìn thấy anh! Mắt biếc chỉ nghĩ về khoảng trời
Trong phút giây đó thì em vẫn môi cười nhưng tim anh tan từng mảng rồi
Nếu xem nhứ đây chỉ là phút mơ mộng – anh sẽ nguyện mơ cả nghìn lần
Cho anh được thấy bờ môi em cười khi đó anh biết là tình gần
Mấy chốc mình được ngồi kề nhau – Thì giờ lại nỡ vộ tan biến
Tên em vẫn còn vương lại trong tim tựa như hương – sắc – màu lan tím
Ta đứng lại chờ mà ngơ ngác – Vì em đã bên tình thơ khác
Em để lại ta là một nụ cười nhạt và cả bầu trời buồn xơ xác
Mắt Biếc em trông về nơi khuất xa xôi – Anh hoài nhìn lại phút tay cầm
Yên vui chỉ đến với anh bất chợt – Nhưng chắc chả đến hai lần
Liệu em có về bên lối nhỏ khi xưa – Nơi đó gió thổi mây hoang dại
Để nghe khúc nhạc đong đưa những chiều buồn tênh còn vang lại
Và còn không em? Những ngày say xưa chập chiều Mắt Biếc
Bao êm đềm kia đến nay vẫn còn đó bên trang nhật hồng xấp viết
Giá như em về lại với Tây Nguyên nghe núi rừng đang thở
Nhưng mà thành phố hoa mĩ là nơi mà em đã chọn mùa lan nở.

Oh! Em từng yêu tôi chưa mắt biếc ơi?
Tình thơ tôi trao đến em nhưng đôi môi vẫn còn ‘’ tiếc ‘’ lời
Em đã bên ai rồi mắt biếc ơi?
Em chả cần nói – Thi tim tôi cũng tự khắc biết rồi
Em đã yêu ai rồi mắt biếc ơi?
Anh vỡ tan mất – Nếu một ngày em và họ xiết môi
Oh! Em nỡ quên tôi sao Mắt Biếc ơi!
Thời gian chẳng níu tay em – hãy cứ để tình ta mãi miết trôi.

Thời giờ đã cuốn bay đi những ngày tuổi trẻ còn xanh ngờiMột màu phượng vĩ mới nở hôm qua mà đã cháy đỏ tim anh rồiĐã lâu ta ko về trường vắngEm còn tinh khôi nhành phượng thắmMắt biếc quay nhìn về khoảng trời chả biết trong lòng anh đượm nắng!!Khi phút đầu đang ngỡ rồi giật mình tan vỡ, em kể câu chuyện người vừa quaĐã lâu chưa gặp không biết bây giờ tim em đã nở mấy mùa hoa??Nhớ mắt em buồn và còn nhiều sâu thẳm 2 đứa chợt lặng mình ngồi imChắc lòng em nghĩ về phố thị anh nhớ chuyện mình giữa đồi simNhành hoa cỏ may như chiếc tuổi hồng gió cuốn xa xa về cuối trờiTay nguyên chợt gọi trên con đường về nhưng tim em chả ở núi đồiLàm sao đây hả mắt biếc ơi chỉ là tiếng lòng muốn viết thôiThời gian chả níu tay ai lại qua những ngày buồn bã mải miết rơiQuán xưa hay nhắc ôi những chiều ngây ngất chắc giờ em chả còn nguyện giữTa chả bận lòng, chả vấn vương khi 2 mình nhắc về chuyện cũChợt thấy hạt sương trên đôi mi anh rồi biết bao giờ đọng thành trắng xoáNhư có nỗi buồn nào đó chơi vơi lặng lẽ rơi trên từng nhánh láAnh mang hoài niệm màu lan tímđể những đêm trăng còn mơ lạiMắt biếc em nhìn sao quá xa xôi a tiếc những ngày còn thơ dạiTừng nghĩ hồi đó chỉ vô tình đưa em vào trang nhật hồng đời mình sắp viết thôiNhưng tiếc là buồn nào mà dễ phai đâu phai ko mắt biếc ơi??Đời mình còn là mấy thoáng để cho tuổi hồng này qua điNếu mai em về xin hãy ngồi lại để mình cùng nghe điệu chapiĐâu đó vang lên giữa mây trờiGóc phố buồn chân luý tuý” về thôi ai ơi đã say rồi “Hãy thiêu hồn a cháy bỏngbằng chính ngọn lửa của riêng emPhố núi nhắc tên em rồiĐêm cứ dài mải miết trôiAnh thấy buồn lắm mắt biếc ơi!!! (Anh thấy buồn lắm Mắt Biếc ơi)Mắt biếc em chả nhìn thấy anh! Mắt biếc chỉ nghĩ về khoảng trờiTrong phút giây đó thì em vẫn môi cười nhưng tim anh tan từng mảng rồiNếu xem nhứ đây chỉ là phút mơ mộng – anh sẽ nguyện mơ cả nghìn lầnCho anh được thấy bờ môi em cười khi đó anh biết là tình gầnMấy chốc mình được ngồi kề nhau – Thì giờ lại nỡ vộ tan biếnTên em vẫn còn vương lại trong tim tựa như hương – sắc – màu lan tímTa đứng lại chờ mà ngơ ngác – Vì em đã bên tình thơ khácEm để lại ta là một nụ cười nhạt và cả bầu trời buồn xơ xácMắt Biếc em trông về nơi khuất xa xôi – Anh hoài nhìn lại phút tay cầmYên vui chỉ đến với anh bất chợt – Nhưng chắc chả đến hai lầnLiệu em có về bên lối nhỏ khi xưa – Nơi đó gió thổi mây hoang dạiĐể nghe khúc nhạc đong đưa những chiều buồn tênh còn vang lạiVà còn không em? Những ngày say xưa chập chiều Mắt BiếcBao êm đềm kia đến nay vẫn còn đó bên trang nhật hồng xấp viếtGiá như em về lại với Tây Nguyên nghe núi rừng đang thởNhưng mà thành phố hoa mĩ là nơi mà em đã chọn mùa lan nở.Oh! Em từng yêu tôi chưa mắt biếc ơi?Tình thơ tôi trao đến em nhưng đôi môi vẫn còn ‘’ tiếc ‘’ lờiEm đã bên ai rồi mắt biếc ơi?Em chả cần nói – Thi tim tôi cũng tự khắc biết rồiEm đã yêu ai rồi mắt biếc ơi?Anh vỡ tan mất – Nếu một ngày em và họ xiết môiOh! Em nỡ quên tôi sao Mắt Biếc ơi!Thời gian chẳng níu tay em – hãy cứ để tình ta mãi miết trôi.

0000000000