Mùa Hoa Đào (Tân Cổ)

articlewriting1
Như chiếc lá xa cành về cội người ơi

Hồ gươm đây gương mặt vẫn rạng ngời

Nhặt cánh đào rơi luôn bồi hồi trong dạ

Như chim phêu bạt phương trời

Nay về giữa xuân thủ đô đất trời ngợi lên sắc thắm

Gió xuân mơ mang đẩy đưa mấy cành đào tơ

Nắng xuân la đà rụng trên bờ vai mái tóc

Dáng em thon dài má hồng hâm nụ cười duyên…….

Em ơi tôi không phải kẻ tình si

Cũng không phải là lãng tử

Mượn đoá đào kia để tương tư hình bóng

Mà chỉ bâng khuâng với trái tim rung động

Khi lần đầu tiên hạnh ngộ với hoa…đào…….

Chỉ sắc hồng tươi và hương vị ngọt ngào

Không kiêu sa không mượt mà quyến rũ

Sao tôi mơ màng ấp ũ bấy lâu nay

Vượt đường dài nào ngại gió sương

Nay được về đây giữa lòng Hà Nội trời đất vào xuân

Đào ơi đứng nở vội để tôi được bồi hồi

Nhìn đài hoa hé nở….hơ….hơ….hơ………

Đi bên em giữa hồ gươm lộng gió

Em có nghe chăng trời đất cũng đa tình

Như thầm thương chuyện của đôi mình

Anh trai miền nam phải lòng cô gái bắc

Bởi giọng nói ngọt ngào e ấp cánh đào tơ

Tôi mơ màng dệt mộng vào thơ

Kẽ bắc người nam đâu ngờ hạnh ngộ Hà Nội

Tôi yêu nâng niu từng con phố

Gom góp vào lòng kĩ niệm mới vừa quen..hơ….hơ…….

Hà Nội vào xuân hoa nở thơm

Đường em qua gió lay lay vườn hoa

Trao tình tình xuân lứa đôi mình nhớ nghe em

Nơi này hồ gươm chứng minh cho tình đôi lứa

Cành đào kia anh ép vào tim và hình bóng em

Đã khắc ghi vào trong tâm tư

Mãi muôn đời giữ gìn đào ơi cánh hoa chung tình

Nâng nhẹ cành hoa thướt tha trong nắng mới

Hà Nội ơi mùa xuân đang tới

Xin hãy cho tôi hường trọn phút giây…. này….

Mãnh hồn tôi đang chờ được đong đầy

Một tình yêu thơ ngây trong sáng

Một cành đào vừa mới đơm bông

Lạnh lùng suốt cả mùa đông

Xuân này đào mới trỗ bông trao tình.

Hà Nội ơi ba mươi sáu phố phường

Tôi chưa qua hết nhưng tôi đã hiểu rồi

Nhân nghĩa dệt thành thơ Hà Nội

Bao giờ cũng lắm mộng mơ

Cô gái nhỏ bên hồ chờ đợi

Mai tôi về phương nam mang theo hình bóng ấy

Và một cành đào vừa mới đơm bông

Gời lại em trời xuân hoa nắng

Gởi lại em trong sâu lắng tâm hồn.

Tôi nghe trong dạ bồn chồn kẽ đi người ở

Lòng không muốn về người ơi giử trọn câu thề

Mùa hoa đào vẫn không hề phôi pha ……./.

Sáng xuân nay tôi ra thăm Hà NộiNhư chiếc lá xa cành về cội người ơiHồ gươm đây gương mặt vẫn rạng ngờiNhặt cánh đào rơi luôn bồi hồi trong dạNhư chim phêu bạt phương trờiNay về giữa xuân thủ đô đất trời ngợi lên sắc thắmGió xuân mơ mang đẩy đưa mấy cành đào tơNắng xuân la đà rụng trên bờ vai mái tócDáng em thon dài má hồng hâm nụ cười duyên…….Em ơi tôi không phải kẻ tình siCũng không phải là lãng tửMượn đoá đào kia để tương tư hình bóngMà chỉ bâng khuâng với trái tim rung độngKhi lần đầu tiên hạnh ngộ với hoa…đào…….Chỉ sắc hồng tươi và hương vị ngọt ngàoKhông kiêu sa không mượt mà quyến rũSao tôi mơ màng ấp ũ bấy lâu nayVượt đường dài nào ngại gió sươngNay được về đây giữa lòng Hà Nội trời đất vào xuânĐào ơi đứng nở vội để tôi được bồi hồiNhìn đài hoa hé nở….hơ….hơ….hơ………Đi bên em giữa hồ gươm lộng gióEm có nghe chăng trời đất cũng đa tìnhNhư thầm thương chuyện của đôi mìnhAnh trai miền nam phải lòng cô gái bắcBởi giọng nói ngọt ngào e ấp cánh đào tơTôi mơ màng dệt mộng vào thơKẽ bắc người nam đâu ngờ hạnh ngộ Hà NộiTôi yêu nâng niu từng con phốGom góp vào lòng kĩ niệm mới vừa quen..hơ….hơ…….Hà Nội vào xuân hoa nở thơmĐường em qua gió lay lay vườn hoaTrao tình tình xuân lứa đôi mình nhớ nghe emNơi này hồ gươm chứng minh cho tình đôi lứaCành đào kia anh ép vào tim và hình bóng emĐã khắc ghi vào trong tâm tưMãi muôn đời giữ gìn đào ơi cánh hoa chung tìnhNâng nhẹ cành hoa thướt tha trong nắng mớiHà Nội ơi mùa xuân đang tớiXin hãy cho tôi hường trọn phút giây…. này….Mãnh hồn tôi đang chờ được đong đầyMột tình yêu thơ ngây trong sángMột cành đào vừa mới đơm bôngLạnh lùng suốt cả mùa đôngXuân này đào mới trỗ bông trao tình.Hà Nội ơi ba mươi sáu phố phườngTôi chưa qua hết nhưng tôi đã hiểu rồiNhân nghĩa dệt thành thơ Hà NộiBao giờ cũng lắm mộng mơCô gái nhỏ bên hồ chờ đợiMai tôi về phương nam mang theo hình bóng ấyVà một cành đào vừa mới đơm bôngGời lại em trời xuân hoa nắngGởi lại em trong sâu lắng tâm hồn.Tôi nghe trong dạ bồn chồn kẽ đi người ởLòng không muốn về người ơi giử trọn câu thềMùa hoa đào vẫn không hề phôi pha ……./.

0000000000